Khánh Ngân là một cô gái nhẹ nhàng, nội tâm và có gì đó hết sức đáng yêu. Cô trải qua mối tình khắc cốt ghi tâm với chàng trai hơn mình 5 tuổi. Anh là người Hà Nội gốc, một kỹ sư cầu đường, nên rất thích chơi chắn online và tá lả cùng mấy bác bảo vệ già ở công ty. Cuộc tình của họ tưởng rằng sẽ kết thúc bằng một đám cưới nhưng tất cả tan vỡ vì sự xuất hiện của một anh chàng “15 ngày”.
Có lẽ rằng Khánh Ngân đang tự bao che, bênh vực cho chính cuộc tình không vui vừa qua. Ai đó có thể nói rằng, bên nhau trong một khoảng thời gian ngắn như vậy thì đâu phải là yêu, nhưng còn đối với Khánh Ngân, thì Khánh Ngân thấy tình yêu đích thực của anh là chơi game bài đúng nghĩa. Vì khi ở trong cuộc tình này, Khánh Ngân đã có dịp được trải đủ những cung bậc cảm xúc từ vui, buồn, lo lắng, sợ hãi… Thời gian không được coi là thước đo của tình yêu, mà tuổi tác cũng chẳng phải là vấn đề. Chỉ có những kỉ niệm giữa hai người mới cho ta thấy tình yêu đó là như thế nào.

Chơi chắn không phân biệt tuổi tác
Ra về, Khánh Ngân vẫn giữ trong mình khoảng trời buồn đến nao lòng, trên đường về nhà, Khánh Ngân có ghé vào quán bán bánh tráng trộn, bỗng Khánh Ngân gặp Định cũng đang ở ngay gần đó, Khánh Ngân lớn tiếng gọi anh khi thấy anh quá mải mê chơi tam quốc. Khánh Ngân đang định ra về thì bất chợt xe cô không nổ máy được. Định bảo có thể xe đã bị chết máy rồi.
Đêm đã khuya, Khánh Ngân đành phải gửi xe của cô ở lại quán ăn đêm gần đó. Hôm ấy, Định chở Khánh Ngân về trên con xe máy mà trước đây khi còn yêu nhau, mỗi chiều anh thường chở Khánh Ngân cùng đi chơi tá lả ngay. Còn nhớ cái hồi yêu Danh Khánh Ngân gầy lắm, Danh bảo “Khi nào mà em béo thêm được 5 hay 10kg nữa, lúc ấy mặc váy cho cô dâu thì mới lấy em làm vợ”.

Chơi chắn không phân biệt tuổi tác

Định chiều Khánh Ngân với khá nhiều sở thích quái dị. Từ việc Khánh Ngân không thích chơi tá lả hay liêng, anh chàng sẽ chiều theo; Khánh Ngân thích đi chơi công viên, dù có bận đến mấy anh cũng sẽ đưa cô đi công viên. Những hôm anh làm việc tới tối, Khánh Ngân nói thèm ăn xôi xéo, anh sẽ lên tận phố để mua bằng được xôi xéo đến cho Khánh Ngân.
Gió mùa thu hơi lạnh. Bất giác, Khánh Ngân dùng mình vì không biết từ bao giờ mình đã thích chơi sâm lốc hay mậu binh, Khánh Ngân vội ôm trầm lấy anh. Định nắm lấy tay Khánh Ngân và nói “Giá như, mùa đông năm nào cũng sẽ có một cái đai an toàn bên mình như thế này thì tốt quá”.

Post Comment