Buổi chiều, bố và hai đứa con chơi ở bể bơi thật vui vẻ, làm cho tôi không khỏi lại muốn sinh thêm một đứa nhỏ nữa, tốt nhất là song sinh, bất quá bố bọn trẻ không chịu, vì tôi mang thai ăn không ít khổ làm dọa cả đến anh, bởi vậy chụp ảnh sự kiện anh mới nói chờ hai đứa lên năm tuổi rồi hẵng hay, thế mà những hai năm đấy.
Tôi không muốn gây chuyện để anh lo lắng, bởi vì tôi thương anh.
Đỗ gia hôm nay gửi bánh ngọt mừng ngày đầy tháng, nhà Thiếu Bình và Gia Gia có thêm một bé gái đáng yêu. Tôi cùng “bạn gái cũ” của chồng tình cảm cũng tốt lắm, Gia Gia nói người bí mật thời con gái hoá ra lại là Thiếu Bình. Nhưng mà vì nghe nói anh ta không chung tình, lại là tên lãng tử giỏi cua gái nên mới mượn mối quan hệ cùng Phàm Tu để khiến Thiếu Bình chú ý, giờ tên lãng tử đó đã trở thành bố của cô con gái rượu, Gia Gia còn cười nói, đối với người đàn ông, càng đùa giỡn tâm tình với anh ta sẽ càng làm anh ta yêu mình.
Buổi tối nhận được điện thoại của Nhã Lâm, cô ấy hỏi tôi tháng sau có thể bay sang Mỹ tham dự lễ tốt nghiệp của cô ấy không, tôi còn đang lo lắng, cô ấy đã thuận tiện mời tham gia hôn lễ của cô ấy luôn, như vậy nhất định phải đi. Cuối cùng thì Nhã Lâm và anh Lâm không có duyên phận, như năm đó cô ấy nói, một người đã kết hôn với anh chồng Mỹ tương lai, còn một người là anh Lâm cũng nghe nói sắp kết hôn với cô gái Nhật, tôi chúc phúc cho anh.
Về phần tôi, cuộc sống hôm nay vẫn rất tuyệt, rất vui vẻ.
Nhưng tôi vẫn còn muốn một đứa con gái chụp ảnh phóng sự cưới  nữa, làm sao bây giờ? Tôi không muốn chờ hai năm lâu như vậy……
Hai đứa song sinh với tôi và Phàm Tu rất hoà thuận, trước đó chúng tôi sợ cái thai quá nhỏ và yếu nhưng giờ thì nhờ vợ chồng trong lúc đó cảm tình tốt, tin tưởng đứa nhỏ có thể cảm nhận được tình yêu của cha mẹ mà ngoan ngoãn ở trong bụng mẹ khỏe mạnh trưởng thành, đương nhiên, tôi cũng sẽ khỏe mạnh bình an.
Cho nên tôi quyết định, đi tới thư phòng ném ông bố của đứa nhỏ lên giường.
Lần này nhất định phải thành công!
Khép lại nhật kí, Lí Đình Ân đem nhật kí bản bỏ vào ngăn kéo, ra khỏi phòng, hướng thư phòng đi tới.


Sau khi kết hôn cùng Phàm Tu, có thể bởi vì cô mang thai làm cho chụp ảnh ăn hỏi anh thực lo lắng, dù sao bình thường cả ngày anh cũng không ở nhà, nên anh đáp ứng cùng cô quay về Mạnh gia, ở đó mới có người săn sóc cho cô.
Lí Đình Ân đi vào thư phòng, liền thấy ông chồng anh tuấn đang ngồi trước bàn học, cười gợi cảm tới mức đòi mạng, làm cho tim đập cô đập thình thịch.
Kết hôn xong, cô thường thấy nét tươi cười trên mặt anh, giống như suy nghĩ của cô năm đó, tên này cười rộ lên rất đẹp trai.“Em vào đây chỉ là vì muốn đứng ở cửa ngơ ngác nhìn anh sao?” Mạnh Phàm Tu cười khẽ.

Khuôn mặt Lí Đình Ân ửng đỏ, biết anh cố ý cười mình, cô chu miệng lên,“Không phải, em là tới tìm anh.” Cô đi tới chỗ anh, tay nhỏ bé khẽ đặt trên vai anh,“Em muốn hỏi anh, còn chưa nghỉ ngơi sao?”

Post Comment