1 Giàng ơi, đầu óc tôi mụ hết rồi!

–           Chừng nào đầu chưa rơi xuống đất Chụp ảnh kỷ yếu  thì đầu còn minh mẫn đấy! nGiàng cười cười, nói.

–           Hãy nói lại đi, tôi nên làm gì bây giờ? – A Páo khẩn khoản nom thật đáng thương.

–           Cái nhục của người Mèo ta là ở chỗ bọn Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  phỉ kia kìa! Nào, đứng lên, ta đi tìm kẻ thù chung. – Giàng nhắc lại.

A Páo đã đánh nhau với bọn phỉ một trận thật đẹp. Giàng mừng lắm, nói:

–           Người Mèo ta không phải xấu hổ vì anh nữa đâu. Ta vẫn là bạn của nhau!

Từ đó, đôi bạn trẻ rất hay có mặt trong các cuộc vui ở các làng, bản; họ hát các điêu dân ca 208

Mèo nói về tình yêu lứa đôi, về tình bạn trong sáng Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  rồi lại thi nhau thổi khèn. Nhưng lời hát và tiếng khèn không làm A Páo quên được Mùa A Ly. Anh trở nên im lặng và hay tư lự. Có ai gạn hỏi nguyên do anh chỉ nói là trong người không được khỏe. Anh không thích ăn cũng chẳng ham uống. Cuối cùng anh quyết định phải đi thật xa, đến một nơi khuất nèo nào đó để khỏi phải trông thấy người đẹp. Chỉ bằng cách ấy anh mới cứu được trái tim đang đau đớn của mình khỏi tan nát.

Sau một đêm mất ngủ, sớm ra, khi sương mù còn lãng đãng bên thềm, A Páo nói với Giàng:

–           Tôi phải về nhà đây, chuyên gấp lắm mà!

–           Đi đâu vội vậy? – Giàng bán tín bán nghi. – Anh hứa là sẽ ở lại với ta cả tuần trăng mà?

–           Không thể được! – A Páo thoái thác.

–           Hay là ta đã làm gì để anh không vui? – Giàng phân vân.

–           Ồ, bạn thân mến, ở đây, cái gì ta cũng thích, kể cả ngọn núi kia.

Post Comment