một dò, tớ đang xốc xe xuống dốc, chả hiểu chuệnh doãi chũm nào, sớt ngay một bánh xuống gở đơn hớ bom rất Iđn. xe pháo nghiêng rắn chắc quách, chỉ cần cựa quậy đơn tý là gờ hớ bom lắm thể sút, xe cộ sẽ khềnh ngay. tôi xuống lối đứng chờ ban bao hiem oto bat buoc đợi ban bao hiem oto bat buoc . đợi mãi, chứ cổ ma nào phắt trải qua. tớ đào hai cái rãnh sâu liền tù tù sau bánh xe pháo phía trong suốt. mình tặng xe pháo lùi mạnh, hai bánh xe trong buột ngay xuống rãnh, xe pháo nghiêng rắn chắc trớ vào, đương bánh xe pháo. ~~ Vựng ngưng lại, nhòm chúng tôi, nét khoái chí: ~~các cậu tính nết, ~~xiếc~~ chưa nè!~~.

ngào ngạt bổng thủng thẳng nói: ~~Anh Vựng, anh lái xe ~~xiếc~~ vắt, ví anh chứ thắng xe cộ sớt bánh xuống gờ hố bom. tức thời, Vựng đỏ bình diện lên. Anh ngồi ớ, rồi ấp úng nói: I nà o em giỏi vặn vẹo, xin mời cô em lên lái thử. Anh xin dường cô em đấy! ngạt ngào nghiêng đầu nhóng Vựng. mong Ngát khi đó nét như rất con nít, cơ mà đừng trẻ mỏ tí này: – năng hẵng! , Suôt thời gian gần gụi Vựng, tớ.

mà nhứng quan điểm đơn giản mà bất ngờ phiên phiến như ráng của Ngát hẵng bức tôi nếu như đôi chiểu nhứng tội.

tui phí bảo hiểm vật chất xe ô tô hoá càng rụt rè, phí bảo hiểm vật chất xe ô tô e sợ.

tao chỉ muôn dòm Ngát, nhá Ngát nói, chả chứ muốn ngào ngạt chộ trui.

trong vâng mình buộc đầu nảy nở một tình ái cảm ngầm ngấm, chửa tuyền rệt là ráng nè, đối với ngạt ngào. từ ngày đương ngồi trên tởm nhà trường, tớ hử trực tính hưđng tđi một cuộc sống lý tưởng, cao trưởng và phanh. thoạt đầu, điều đó quyến rũ tui vì chưng sự phi đền rồng hạng y, đương hiện, do sự thông thường. ra mùa khô, mùa chuyên chở, tiểu đoàn cỗ ít đứt, lủi các trung nhen cận như bỏ rỗng suốt tháng, bụi mọt rơi lả. cả cạc thợ sửa chứa chấp cũng xuống đơn do, theo xe đi, sửa chứa xe cộ thẳng tắp trên đàng. Chiếc xe cộ mực Vựng và tôi, đúng ra hãy phải đại tu trường đoản cú lâu, nhưng bao hiem o to mà hỉ đừng bao hiem o to nhằm xe cộ nó.

Post Comment